Trang chủ » Tâm sự của một chú chuột biết mình sắp chết

Tâm sự của một chú chuột biết mình sắp chết

(Ngày đăng: 04-07-2016 11:19:32)
Một con chuột biết mình sắp chết khi nào? Bệnh, xe cán hay bị bắt? Không, có một con chuột bị chết do ăn phải thuốc diệt chuột. Và nó biết chính xác nó sắp chết. Hãy nghe nó kể chuyện một chút nhé.

 

Tôi là một chú chuột bình thường. Tôi mới vài tháng tuổi thôi. Đàn chuột chúng tôi thường di chuyển nhiều nơi, từ nhà người này sang nhà người khác để kiếm ăn. Hoặc vườn rau nhà người nọ sang vườn nhà người kia cũng để kiếm đồ nhai. Vì chúng tôi đói và răng cửa phát triển quá nhanh. Không kiếm đồ nhai thì chúng tôi thành chuột răng dài mất. Hoặc ai muốn ví von thành phiên bản ma cà rồng chuột thì cứ tự nhiên.

Tôi có cơ hội kể chuyện thế này là do tôi đang chờ chết đây. Đầu tôi sắp nổ vì xuất huyết và khát nước trầm trọng. Số là tôi đang đi kiếm ăn, thì gặp phải vài viên thức ăn lạ lạ, nghe mùi thơm thơm. Tôi cũng cảnh giác ghê lắm. Vì đồng bọn của tôi chết bên mấy vườn bên cạnh nhiều lắm, bởi  họ ăn phải thức ăn cho tẩm thuốc diệt chuột. Giờ thấy cái món thơm thơm này, tôi cũng không biết gọi là cái món gì, thế rồi tôi ăn. Ăn xong tôi cũng còn tung tăng kiếm đồ nhai dữ dội lắm. Tôi tự trấn an mình rằng chắc món đó không có tẩm thuốc đâu. Thế là tôi yên tâm chơi bời.

Đến ngày thứ ba, tôi bắt đầu sa sút sức khỏe. Tôi không đi kiếm ăn được, có đi thì đi chậm hơn bình thường. Đặc biệt, tôi thấy rất khát nước và vô cùng nóng bức trong người. Ngày tiếp theo, các triệu chứng đó càng rõ rệt hơn. Và tôi biết một điều: tôi sắp chết. Vì các biểu hiện này y chang như các vị anh em ngày trước của tôi mắc phải. Tôi đã biết cái món tôi ăn vài bữa trước là thuốc diệt chuột. Âý vậy mà không chỉ có mình tôi ăn, có cả mớ đồng đội của tôi ăn như tôi. Vậy là chúng tôi sắp chết tập thể.

Chúng tôi biết địa điểm mình chết luôn. Kinh nghiệm cho tối biết, ăn phải thuốc diệt chuột thường chết ở một nơi rất mát, đầy nắng. Đó là bên cạnh dòng nước ngoài trời. Ngày cuối cùng, là hôm nay đó, chúng tôi chạy ra ngoài trời để đón nhận cái chết. Chết ở chỗ dòng nước này cũng lãng mạn đó chứ. Ít ra cũng không chết trong kẹt hay hang tối om. Tôi phải uống vài nhụm nước nữa mới được, khát quá. Rồi, tôi chết đây.